
Mô tả bằng văn bản do các kiến trúc sư cung cấp. KÍNH VI MÉT – “Kiến trúc là một thế giới thu nhỏ”. Khái niệm “nơi chốn” và “cái tôi” trong kiến trúc cũng đã trở thành chủ đề của Kiến trúc Đương đại trong những thập kỷ qua. MÔhe’ritage không cường điệu, không biến kiến trúc thành một dấu ấn lỗi thời, MÔhe’ritage giản dị, gần gũi và dịu dàng như tuổi thơ ngây thơ và giàu cảm xúc của ai đó. Là một phần trong chuỗi dự án biệt thự nghỉ dưỡng và nhà nghỉ nhỏ, “MÔ” bắt nguồn từ từ “nơi chốn” trong tiếng địa phương miền Trung Việt Nam, và cũng là lời mời thân thiện từ người dân bản địa.


Tọa lạc tại vùng đất của hai vị vua phía Tây thủ đô Hà Nội ( Sơn Thổ hay Đội Viễn /Tây Địa*), dự án là điểm kết nối trong chuỗi các di tích và cảnh quan địa phương như đền Va, làng cổ Dương Lâm, núi Ba Vì. Dự án mang chủ đề “viết lại câu chuyện di sản”, trong đó tác giả chuyển hóa các giá trị di sản vật thể và phi vật thể của Đội Viễn thành tác phẩm đương đại của mình.


KHÔNG GIAN TÂM HỒN – Dương Lâm, một nơi nổi tiếng với những ngôi nhà truyền thống miền Bắc lợp ngói đỏ và bố cục làng quê cổ kính “cây đa, bến phà, sân nhà cộng đồng”. Bất cứ ai thuộc thế hệ trước của Đấu Khai đều có thể nhắm mắt lại và hình dung ra vẻ ngoài mát lạnh, thô ráp của ngói đỏ, mùi gỗ xưa từ những cột nhà, xà nhà, xà ngang… Tại MÔhe’ritage, người dùng chỉ cần để tâm trí lang thang trong từng ngóc ngách, từng chất liệu… để bất ngờ nhận ra rằng kiến trúc cổ vẫn còn đó, rất đẹp, rất nguyên vẹn, rất hiện đại, và vẫn rất thoải mái.


MẢNH DI SẢN – Nghệ thuật sắp đặt vẫn được biết đến như một phần của kiến trúc đương đại, hoặc tái sử dụng cũng là một trong những thuật ngữ rất quen thuộc của Kiến trúc Bền vững. MÔhe’ritage không đặt tên cho kỹ thuật của mình; tác giả muốn giữ lại những đặc điểm độc đáo của nó như một cá thể riêng biệt, một cái tôi độc nhất. Với không gian trưng bày ký ức kiến trúc, MÔhe’ritage tái tạo di sản một cách tươi mới thông qua bảo tồn, kể chuyện và đổi mới. Những “mảnh di sản” gợi lên ký ức, truyền tải “tinh thần văn hóa”, làm cho di sản hữu hình và vô hình tồn tại ở đâu đó trong không gian. Các thành phần bằng gỗ có giá trị di sản: Một phần đầu của ngôi nhà truyền thống được chạm khắc công phu, những tác phẩm chạm khắc gỗ hàng trăm năm tuổi được nâng niu và cảm nhận gần gũi như một chiếc ghế dài, một chiếc ghế nhỏ trong góc nhà. Câu chuyện về mảnh di sản được viết một cách đơn giản và rõ ràng.

Sơ đồ mặt bằng tầng một

NGŨ NGUYÊN TỐ VÀ DÒNG CHẢY NĂNG LƯỢNG – Kiến trúc truyền thống Việt Nam vốn dĩ hài hòa với thiên nhiên; ngũ nguyên tố trong phong thủy hòa quyện vào thế giới vi mô của con người một cách tự nhiên. Theo quan niệm “Trở về vòng tròn nguyên thủy”, nhà là nơi mọi người quây quần bên bếp lửa để cùng nhau sinh hoạt – ăn uống, sưởi ấm, trò chuyện – nơi hình thành tình cảm sẻ chia và che chở lẫn nhau. Vì vậy, giống như nhà truyền thống Việt Nam, bếp lửa không chỉ là một khu vực chức năng mà còn là trái tim của ngôi nhà – trung tâm của sức sống, ký ức và sự kết nối.


Trong văn hóa phương Đông, bếp lửa giống như trục của vũ trụ, nơi các chức năng khác trong nhà được sắp xếp xung quanh “ngọn lửa” trung tâm. Lò sưởi ở giữa, thiêng liêng nhưng vẫn rất gần gũi, nơi thoang thoảng mùi củi, ấm áp, tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ…, để tâm trí theo làn khói trở về những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, nơi ngọn lửa được giữ gìn từ thế hệ này sang thế hệ khác, nơi năng lượng tích cực (Dương) đánh thức mọi giác quan.

Bể nước, vừa đủ để nghịch nước, đủ an toàn như vòng tay mẹ, đủ nhỏ để kết nối với ao làng, với hồ lớn hay sông Hồng từ trên cao nhìn xuống, … nó nhỏ nhưng đủ xanh, đủ để cân bằng năng lượng âm thanh dịu nhẹ (Âm).

Cột gỗ, cấu trúc gỗ được sử dụng để xác định tuổi thọ của các công trình truyền thống. Mo’heritage sử dụng cột gỗ và cấu trúc gỗ tự nhiên, được tái sử dụng từ những ngôi nhà cổ bị hư hại. Đây là yếu tố Mộc trong phong thủy, mang năng lượng Dương nhẹ, kết hợp với cây xanh tự nhiên xung quanh nhà để tạo ra hành lang, đường không gian, cũng như các vật dụng vừa hữu ích vừa mang giá trị lịch sử.


Trong kiến trúc đương đại, yếu tố Kim loại bao gồm kết cấu thép, mái tôn lượn sóng và các vật liệu kim loại khác. Đây là thành phần không thể thiếu trong kiến trúc hiện đại, giúp tăng tính bền vững và tuổi thọ cho các công trình và nội thất. Tác giả đã khéo léo sử dụng sơn màu tự nhiên cho mái tôn lượn sóng khổ lớn và tôn lượn sóng cán nguội hai lớp để đảm bảo yêu cầu thẩm mỹ, tiết kiệm năng lượng và tối ưu hóa chi phí. Khả năng cách âm của mái tôn lượn sóng giúp không gian trong nhà hòa quyện hơn với thiên nhiên, đặc biệt là ở những không gian yên tĩnh như Doai, nơi người sử dụng cảm thấy thoải mái hơn với âm thanh của mưa, gió và côn trùng. Kim loại mang năng lượng Trung tính, là một năng lượng chuyển tiếp, kết hợp hài hòa với các vật liệu khác để giúp cân bằng Âm Dương.

Yếu tố “Đất” trong kiến trúc chính là đất, các vật liệu từ đất. Những bức tường đất truyền thống với màu sắc hiện đại và đậm chất địa phương giúp tạo nên không gian hài hòa, ấm cúng, đồng thời đảm bảo khả năng cách âm và cách nhiệt hiệu quả. Đây là một kỹ thuật rất đặc trưng của tác giả, đã được áp dụng trong nhiều dự án. Những bức tường đất thủ công giúp công trình có được vi khí hậu tự nhiên, tự làm mát thụ động, hướng tới các công trình xanh bền vững.

Tên gọi Sơn Tây xuất hiện vào năm 1469 dưới triều đại nhà Lê. Sơn Tây ngày nay là một phường của Hà Nội , là một khu vực đô thị cổ với tên gọi cổ là Tây Tạng, trong đó làng cổ Dương Lâm thuộc Sơn Tây.
